支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 máng gǔ
注音 ㄇㄤˊ ㄍㄨˇ
1.看不见。比喻无知或不明事理。
2.盲人。
盲瞽,汉语词汇。
拼音:mánɡ ɡǔ
释义:1.看不见。比喻无知或不明事理。
盲 [ máng ] 1. 瞎,看不见东西,对事物不能辨认。 如 盲从。盲动。盲目。盲人。盲区(指雷达、探照灯、胃镜等探测或观察不到的区域)。盲流。盲人瞎马(喻处境非常危险)。 [更多解释]
瞽 [ gǔ ] 1. 盲人,瞎子。 如 “离娄微睇兮,瞽以为无明。” 2. 瞎。 如 瞽者。 3. 古代乐师。 4. 不达事理;没有见识;“弃老取少谓之~。” [更多解释]
máng miăo
shì máng
yú gǔ
máng qū
máng mèi
máng qí
gǔ kuì
bù gǔ bù lóng
máng kǒng
gǔ wàng
gǔ yán dàn yì
gǔ yán wàng jǔ
zhā máng máng
qún máng mō xiàng
kuáng yán gǔ shuō
yǐ gǔ yǐn gǔ
gǔ yán
yuān jǐng gǔ rén
gǔ shī
sī shì shǐ mù máng
lù máng
máng hūn
máng rén mō xiàng
盲瞽,拼音是:máng gǔ。意思是:①.看不见。比喻无知或不明事理。②.盲人。