支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 jīng ěr
注音 ㄐㄧㄥ ㄦˇ
◎旌旗上的羽饰。
南朝 梁简文帝 《往虎窟山寺》诗:“蔼蔼车徒迈,飘飘旌毦悬。”
旌 [ jīng ] 1. 古代用羽毛装饰的旗子。又指普通的旗子。 如 旌旗。旌铭(旧时丧礼,柩前书死者姓名的旗幡)。 2. 表扬。 如 旌表。 [更多解释]
毦 [ ěr ] 1. 用鸟羽兽毛做的装饰品。 2. 毡类毛织品。 3. 用羽毛编织的衣服。 4. 草花。 [更多解释]
jīng bó
huí jīng
jīng jǔ
yóu jīng
jīng shàn
xīn rú xuán jīng
biăo jīng
huā ěr
jīng shàn chéng è
jīng fān
jīng kuài
jīng gān
jīng liú
lóng jīng
máo jīng
jīng míng
jīng máo
fēng jīng
jīng mù
yīng ěr
qián jīng
zhān jīng
xīn jīng yáo yáo
jīng chē
旌毦,拼音是:jīng ěr。意思是:旌旗上的羽饰。