支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 cūn méng
注音 ㄘㄨㄣ ㄇㄥˊ
1.亦作“邨甿”。
2.泛指乡民,农人。
邨 [ cūn ] 1. 同“村”。《集韻•魂韻》:“村聚也。通作邨。” 2. 古地名。《玉篇•邑部》:“邨,地名。” [更多解释]
氓 [ méng ] 1. 古代称民(特指外来的)。 如 氓隶(充当隶役的平民)。群氓。 氓 [ máng ] 1. 〔流~〕见“流”。 [更多解释]
méng shù
chī chī méng
gēng méng
qún méng
cūn méng
méng jiā
liú máng wú chăn zhě
méng sú
cūn yān
cūn sì
cūn pù
méng lì
méng yǔ
xiăo liú máng
cán méng
yǐ méng
cūn shè
cūn mín
cūn lù
wén méng
méng chán
méng bó
méng jí
邨氓,拼音是:cūn méng。意思是:①.亦作“邨甿”。②.泛指乡民,农人。