支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 yín găo
注音 ㄧㄣˊ ㄍㄠˇ
◎诗稿。如宋吴龙翰有《古梅吟稾》六卷,元胡天游有《傲轩吟稾》一卷,明汪广洋有《凤池吟稾》十卷。
吟 [ yín ] 1. 唱,声调抑扬地念。 如 吟咏。吟诵。吟味(吟咏玩味,体味)。吟讽(吟咏讽诵)。 2. 叹息,痛苦的声音。 如 吟啸(a.悲哀愤慨地长叹;b.吟咏)。呻吟。 3. .中国古代诗歌的一种名称。 如 秦妇吟。 4. 鸣,叫。 如 风吟。猿吟。 [更多解释]
稾 [ gǎo ] 1. 同“稿”。 [更多解释]
yín qiè
yín wèi bù yǐ
zuì yín xiān shēng
hào yín
tuó yín
xíng yín shī rén
qiāo yín
yín lín
shí huī yín
wēn bā yín
chǔ yín
xióng páo lóng yín
yín xīng
jìn yín
yín cháo
hǔ xiào lóng yín
yǒng yín
lăng yín
yīng yín yàn sāi
bēi yín
yín lì
yín fā
yōng bí yín
chén yīn bù jué
吟稾,拼音是:yín gǎo。意思是:诗稿。如宋吴龙翰有《古梅吟稾》六卷,元胡天游有《傲轩吟稾》一卷,明汪广洋有《凤池吟稾》十卷。