支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 jiā zhàng
注音 ㄐㄧㄚ ㄓㄤˋ
◎谓上枷并受杖刑。
枷 [ jiā ] 1. 旧时一种套在脖子上的刑具。 如 枷锁(旧时的两种刑具,喻束缚)。枷号(古代刑法,将犯人上枷,写明罪状示众)。 [更多解释]
杖 [ zhàng ] 1. 扶着走路的棍子。 如 手杖。拐杖。 2. 泛指棍棒。 如 擀面杖。禅杖。 3. 古代刑罚之一,用棍打。 如 杖脊。 4. 古同“仗”,恃,凭倚。 [更多解释]
lóng tóu guăi zhàng
dà jiā
jiā xiàng
huán zhàng
zhàng dū
qì zhàng
zhàng yuè yī fāng
quán zhàng
guăi zhàng
lián jiā
jiā zhàng
zhàng guó
zhàng fǔ
bài zhàng
mù zhàng
liàn jiā
jiā gé
zhàng bō
qiú zhàng tī nòng
zhàng gé
zhú zhàng huà lóng
qiú zhàng
枷杖,拼音是:jiā zhàng。意思是:谓上枷并受杖刑。